Bạn gửi cho anh bài viết về một bạn trai đi du lịch 20 nước trong 5 năm xài hết 1 tỷ, hỏi anh đó giờ hết nhiêu tỷ rồi?

Anh ngồi bên khung cửa kính khổng lồ ở tầng 110 của khách sạn Ritz-Carlton Hong Kong, nhìn xuống Cảng Victoria và những toà nhà chọc trời bên kia đảo Hong Kong đang ngập trong sương mù, cười nói: “1 tỷ có là cái gì đâu mà phải rần rần vậy?”

Ritz-Carlton Hong Kong

Đi du lịch chưa bao giờ là một cuộc tỉ thí xem ai xài tiền ít nhất hay nhiều nhất, càng không phải là một cuộc hành xác, cũng không phải là sân khấu xem ai vô địch giải tao-xài-nhiều-tiền-hơn-mày.

Mỗi lần nghe báo giựt mấy cái tít bài, nào là đi Maldives dưới 1000 USD, đi châu Âu 40 triệu, đi New York 20 triệu, đi Đà Lạt 700K, anh chỉ…cười. Như thế là đổi từng đồng bạc lẻ để đánh mất những trải nghiệm mình có thể chỉ có một lần trong đời. Với anh thì chẳng đáng.

Không có tiền thì ở nhà giùm vì du lịch không hề miễn phí. Có ít tiền thì ráng làm thêm rồi hãy đi. Đừng suốt ngày inbox hỏi anh đi sao cho rẻ, đi thế hết nhiêu tiền,…nghe mắc mệt.

Sống ảo có chất là dù 31 ế nghèo thất nghiệp cũng phải ăn sáng ở nơi có view đẹp nhứt Hồng Kông

Thay vì suốt ngày nghĩ đi sao cho rẻ, hãy nghĩ rằng mình phải làm sao để có nhiều tiền hơn nữa, rồi đi ăn đi chơi cho sướng cái cuộc đời mà không phải lăn cmn tăn xem một đêm ngủ khách sạn này là mấy tháng lương, bữa ăn này mua được mấy đôi giày….

Ở đời cũng vậy, đừng nghĩ tiết kiệm từng đồng từng cắc một sẽ giúp bạn giàu. Bạn chỉ giàu khi bạn biết cách kiếm thêm tiền từ nhiều nguồn, và/hoặc để tiền đẻ ra tiền. (Anh nói đại thế thôi chứ anh nghèo thí mie không dám đi dạy người ta bí quyết làm giàu.)

Có điều này là thật nè, là từ khi anh bỏ suy nghĩ tiết kiệm tiền để giàu, rồi anh xài tiền nhiều hơn, thì đúng là anh kiếm nhiều tiền hơn xưa nhiều.

Có rất nhiều nhân vật vô cmn duyên trên FB này và cả ngoài đời luôn luôn nghĩ rằng, vì anh là blogger du lịch nên hễ anh đi chuyến nào là chuyến đó được miễn phí hay được tài trợ.

Để anh nhắc lại một lần nữa, là chả có cái gì trên đời này là miễn phí hết. Và nếu bạn muốn trở thành blogger du lịch chỉ để đi du lịch miễn phí thì, chúc bạn may mắn.

Còn tài trợ thì sao? Nếu anh nói với bạn rằng không có nhãn hàng nào đủ khả năng/rảnh rỗi tài trợ cho anh thì sao?

Great Barrier Reef

Ai ngoài chính anh sẽ tài trợ nổi cho một chuyến đi du thuyền ra Great Barrier Reef để lặn biển suốt 3 ngày? Ai sẽ trả cho căn biệt thự trong resort top 100 thế giới ở Zanzibar hay phòng khách sạn ở Ritz-Carlton? Ai sẽ chi cho hai tháng đi lang thang khắp năm quốc gia ở châu Phi mà mỗi ngày anh đều ăn ở một nhà hàng fine dining khác nhau?

Trong trường hợp các bạn vẫn nghĩ rằng anh đi du lịch bụi tiết kiệm từng đồng như hồi mới đi cách đây 8 năm, bạn sai.

Vậy thì tiền đâu ra mà anh đi sang chảnh, ăn sang trọng, ở chảnh choẹ như vậy? Anh làm việc bạn ạ, làm nhiều việc một lúc, làm việc chăm chỉ và thông minh. Không làm thì cạp đất mà ăn chứ ở đó mà đòi đi du lịch.

Quay trở lại chuyện bạn trai xài 1 tỷ để đi 20 nước, với anh là quá bình thường. Mỗi người có một thứ tự ưu tiên trong cuộc sống và bạn chẳng có quyền gì phán xét điều đó.

Bạn có thể cầm tỷ tỷ đi mua đất mua nhà, mua xe, mua đồ hiệu, thì người khác cũng có quyền cầm tỷ tỷ của họ để đi du lịch. Tiền ai nấy xài, liên quan gì đến bạn?

Tiền ai nấy xài, liên quan gì đến bạn?

Bớt mấy thể loại đạo đức học nào là sống ích kỷ không biết nghĩ đến gia đình, người ta lo cho gia đình người ta thì bạn biết chắc?

Bỏ giùm mấy cái kiểu không lo làm xây dựng đất nước sánh vai cùng các cường quốc năm châu chỉ lo suốt ngày đi chơi. Thử hỏi bản thân mình xem: một thanh niên làm ra một tỷ thì anh ta đã làm việc với cường độ như thế nào và đóng bao nhiêu thuế? (Mà theo kinh nghiệm thực tế của anh, mấy đứa đi chơi nhiều tụi nó kiếm tiền giỏi hơn mấy bạn á, ví dụ anh nè.)

Rồi thôi đừng lo bò trắng răng kiểu suốt ngày lo đi chơi hưởng thụ như thế thì về già sẽ ra sao? Người ta làm ra được cả tỷ, người ta biết cách hoạch định chi tiêu, lên kế hoạch chuyến đi, chắc người ta đợi tới lượt bạn khuyên nhủ?

Để kết lại bài viết này, anh kể lại cuộc trò chuyện giữa mình và thầy giáo, một nhà báo đáng kính hơn 80 tuổi đồng thời là một dân đi chơi chính hiệu.

Dân đi chơi chính hiệu

- Thầy giáo: Tui nhớ hồi đó khi đi (một thành phố Châu Âu) tui chỉ có $500 trong túi, hai vợ chồng đi vay mượn thêm tới $5,000, đi rồi về trả nợ mấy tháng trời.

- Anh: Trời, em không ngờ thầy chịu chơi dữ vậy.

- Thầy giáo: Dĩ nhiên rồi, chẳng lẽ tui lại nói từ đó đến nay, số tiền tui dùng để đi du lịch lại có thể mua được mấy cái xe hơi rồi sao?

- Anh: Vâng, em cũng cỡ đó đấy ạ.

- Thầy giáo: Nhưng nghĩ thử xem, một ngày nào đó, em ngồi với bạn bè, và kể, hồi đó, tui đã có một khoảng thời gian rất tuyệt vời ở đâu đó, có hay hơn là em nói: hồi đó tui có mấy cái xe hơi không?

Còn bạn thì sao? Bạn thấy cái nào thì hay hơn? Mấy cái xe hay khoảng thời gian tuyệt vời ở nơi nào đó?

P.S. Đừng hỏi anh đã xài hết mấy tỷ để đi du lịch. Anh chỉ là một người phụ nữ (thẳng) 31, nghèo, ế, thất nghiệp, chả có gì ngoài cool ngầu thôi.

Post Comments

Restricted HTML

  • Allowed HTML tags: <a href hreflang> <em> <strong> <cite> <blockquote cite> <code> <ul type> <ol start type> <li> <dl> <dt> <dd> <h2 id> <h3 id> <h4 id> <h5 id> <h6 id>
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.