Mục đích Ảnh xưa Category lưu lại những kỷ niệm của Sài Gòn xưa nói riêng

Những gì đã đi qua, không bao giờ tìm lại được, nếu đẹp đẽ thơ mộng người ta sẽ gọi là kỷ niệm, phần còn lại là quá khứ

Mỗi người nhớ về Sài Gòn xưa một cách rất khác. Họ nhớ sáng Sài Gòn, họ nhớ ngày Sài Gòn, họ nhớ đêm Sài Gòn. Và họ nhớ về cảm giác họ đã yêu cái thành phố này như thế nào. Kiểu như nếu không có Sài Gòn thì họ cũng mờ nhạt mất đi. Vô hình.

Có những người nhớ Sài Gòn xưa qua âm thanh. Họ cũng đo lường sự đổi thay của Sài Gòn qua âm lượng. Họ bảo Sài Gòn bây giờ ồn quá, nhiều tiếng động quá. Sài Gòn ngày xưa không đông đúc và ầm ì như thế. Rồi họ đi tìm kiếm những tấm ảnh Sài Gòn rất xưa, xưa vừa vừa, hơi cũ cũ, rồi rất mới, để chứng minh cho lời họ nói. Chỉ cần nhìn ảnh đã đoán được âm thanh. Người ta có thể nhìn thấy sự yên lặng trải dài phủ đầy trên những con phố rộng thênh thang ít màu sắc đấy. Những tấm ảnh trắng đen vẽ ra đường phố ít xe cộ, người ta xuống phố trân trọng thanh lịch, có những người bán hàng rong cũng mặc áo dài. Đàn ông mang giày Tây đen mặc áo sơ mi trắng, đầu đội mũ phớt, đàn bà yêu kiều trong những chiếc áo dài, áo montagut đủ màu, hay những chiếc đầm thắt chặt ở eo và xòe ra điệu đà phía dưới. Giày cao gót gõ chậm một nhịp sung túc dịu dàng.